Mùa thu lá bay
Chờ đợi mà chi cũng thế thôi
Mùa thu xưa đã chết lâu rồi
Trong từng chiếc lá vàng bay ấy
Xa mãi ngàn xa, em với tôi
Có lúc nào em thấy luyến lưu
Thành vắng chiều thu với những chiều
Lá dừa nghiêng ngả theo làn gió
Bèo dạt mây đùa, nắng hắt hiu?
Em có buồn không khi bóng lẻ
Ngã dài bên tường đá rêu xanh
Và lối mòn xưa, nay vắng vẻ
Những tiếng vui đùa lấp cỏ tranh?
Anh đã xa rồi nơi chốn xưa
Quả xanh không chín lúc mong chờ
Cho nên hè tới đành sai hẹn
Thu đến ôm sầu với ngẩn ngơ
Giờ gió thu về với cố đô
Em có buồn không? Có làm thơ?
Trong những đêm buồn đang se lạnh
Có gọi tên thầm trong giấc mơ?
Ta tạm biệt nhau chẳng hẹn ngày
Nhớ nhau nhìn theo lá me bay
Cuộc vui ngày ấy giờ đôi ngã
Ta mất nhau rồi, em có hay?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét