Thứ Bảy, 2 tháng 11, 2013

ĐẸP! Phần thưởng xứng đáng cho một ngày săn ảnh tại XQ


MAI EM VỀ ANH CÓ VỀ KHÔNG?

Mai tôi về quê tôi. Ai đó có về theo ?
Về với Miền Trung nơi chẳng nghèo nắng lửa
Mồ hôi chưa khô ,Thu bắt đầu gõ cửa
Lại thốt lên rằng : Ôi ! Giàu lắm gió mưa.

Quê hương tôi cũng có bốn mùa
Nhưng chỉ có nắng mưa thi nhau trút
Hết hạn hán lại đến mùa lũ lụt
Lưng mẹ còng cho đòn gánh thêm cong.

Mai tôi về quê tôi. Ai đó có về không ?.
Về với mảnh đất "Gánh hai đầu cho đất nước thong dong"
Đong nhân nghĩa trong "Tình sâu nghĩa nặng"
Vẹn mãi câu thề trong "Muối mặn gừng cay"

Ai đó ơi ! . Mai có ghé về đây ?
Tôi sẻ kể những điều chưa bao giờ được viết
Nắng gió miền trung trong vô vàn hằn vết
Vạt áo sờn nâu mẹ đậy_mát mầm xanh

st
Ad Minh Ngọc

MAI EM VỀ ANH CÓ VỀ KHÔNG?

Mai em về ngoài nớ phải không em?
Cho anh theo cùng, cho anh về với
Mùa này về lụt tràn đồng nội
Anh không biết bơi mà vẫn muốn về!

Mai em về, anh cũng về theo
Về với quê nghèo quanh năm gió cát
Cái nắng, cơn mưa đi vào câu hát
Rất nhẹ nhàng theo tiếng ầu ơ.

Mai em về? một vùng đất nên thơ
Có đủ cho anh được kêu Chú - Mạ?
Có đủ cho anh ra vườn tự tay hái vả
Kho ớt xanh với cá, mỜi mạ, mỜi em?

Mai em về? anh sẽ theo em
Đi dọc suốt miền trung nắng gió
Em đi đến đâu thì anh đến đó
Quảng Trị - Đông Hà - Cam Lộ - Gio Linh?

20 giờ ngày 31/10/2013

Thứ Năm, 10 tháng 10, 2013

hƯƠNG HOA NGỌC LAN

Hương hoa Ngọc Lan

Chiều khi hương Ngọc Lan bay
Thành Nội thu về trở gió
Rải cánh hoa dày trên cỏ
Là khi tôi bước một mình

Đi tìm dấu gót chân xinh
Vô tình Nàng Thơ để lại
Trên nụ Ngọc Lan vừa hái
Ngạt ngào hương bốc men say

Tay chẳng có ai trong tay
Dẫu đã có lần vương vấn
Thành Nội về chiều đẹp lắm
Cùng ai chia sẻ nỗi lòng

Bài thơ viết mãi chưa xong
Chưa trọn tình yêu với Huế
Và ngày mai này không lẽ

Chì còn hương Ngọc Lan bay?

LỮ QUÁN CHIỀU THU

Lữ quán chiều thu

Lữ khách dừng chân nơi quán trọ
Ngựa người lấm bụi chốn đường xa
Khói giăng mờ mịt, hoàng hôn xuống
Thấp thoáng hàng cây bóng trăng ngà

Đâu đó còn vang vọng tiếng tiêu
Hòa theo tiếng sóng vỗ ban chiều
Như tỉnh, như say lòng hiệp khách
Đã bao giờ biết đến tình yêu?

Những tưởng đời phiêu chẳng tương lai
Chẳng cần tình ái, chắng ngày mai
Mặt cho phong vũ đưa đây đó
Đua tài, thử sức thỏa chí trai

Sao bổng chiều nay, trước cảnh này
Tâm hồn như được nhẹ cánh bay
Quên đi những lúc so gươm kiếm
Ác đấu giờ đây tợ bước đày

Lữ quán chiều thu thật tuyệt vời
Cho người quên hết chuyện muôn nơi
Đi vào trong mộng trong ưu ái
Gửi trọn lòng riêng, đến với đời

Cho người lữ khách quen gươm giáo
Quay về làm bạn với cỏ hoa
Bước chân phiêu bạt như dừng hẳn

Giang hồ xao động bởi tiếng ca.